Hàng
trăm người dân theo dõi phiên tòa của TAND TP.HCM xét xử băng nhóm đòi
nợ thuê do Vũ Anh Nhựt (phường 8, quận 8), đàn em của trùm cho vay nặng
lãi Tài "niễng", cầm đầu - Ảnh: CHI MAI
Các băng nhóm đòi nợ thuê không chỉ cấu kết với những
trùm cho vay nặng lãi mà còn sẵn lòng đáp ứng các yêu cầu giải quyết
những món nợ khó đòi của giới kinh doanh. Đủ kiểu nợ, đủ kiểu đòi...
Bà Ch. N. L., ngụ ở quận Tân Bình (TP.HCM), vẫn chưa
hết kinh sợ khi kể về đám người đòi nợ thuê đã xông đến nhà bà hồi tháng
2-2005. Mọi chuyện cũng chỉ vì cậu con trai của bà học hành dang dở,
chưa có công ăn việc làm, bị rủ rê bài bạc, cá độ đá banh mà gia đình
không hề hay biết. Thời gian qua bà thấy lạ vì cậu con trai không đi
chơi và cũng hạn chế ra khỏi nhà, suốt ngày ngồi trong phòng cắm cúi với
cái máy vi tính.
Tưởng con đã quyết chí học hành, ai ngờ vào một buổi
tối khi bà mở cửa thì thấy một đám 5-6 thanh niên vẻ mặt hung dữ hỏi
kiếm Tr., con trai bà. Bà vội vàng gọi con xuống. Cậu con trai tái mét
khi nhìn thấy đám thanh niên này. Bà L. không tin ở tai mình khi nghe
đám người đó nói Tr. đang thiếu nợ 45 triệu đồng “tiền banh” của một
trùm cá độ, mấy ngày nay không trả nợ được nên trốn biệt tăm, đám thanh
niên yêu cầu gia đình bà phải trả ngay. Không thể tìm đâu ra số tiền quá
lớn như vậy, bà năn nỉ bọn chúng bỏ qua vì “đó là tiền bài bạc thì từ
từ em nó đi làm mới có tiền trả”. Ồn ào một lúc bọn chúng bỏ đi.
Vài ngày sau cũng lại mấy người đó quay trở lại và làm
dữ dằn hơn. Nghe bà nói gia đình không có tiền, con bà thiếu nợ thì để
từ từ nó trả, một thanh niên có vẻ là cầm đầu đám người này cười gằn:
“Bà nói không có tiền à? Dễ lắm, để tôi dẫn nó đi vay tiền trả cho người
ta ngay bây giờ, mai mốt nó đi làm trả lại sau. Chỉ sợ lúc đó tiền lãi
ngất ngưởng, con trai bà bán cả mạng cũng không trả được đâu”. Thấy bọn
thanh niên định đưa Tr. lên xe, bà L. hồn vía lên mây, phải lạy lục, năn
nỉ mãi bọn chúng mới cho hẹn lại hai ngày để bà đi vay mượn mà trả nợ.
Cứ khoảng 17g mỗi ngày, những người bán quần áo, mũ
nón, băng đĩa trên đường Nguyễn Trọng Tuyển (quận Phú Nhuận) lại dáo dác
nhìn trước nhìn sau... Điều khiến họ lo sợ là một người đàn ông to béo,
thấp người tên Quân, còn gọi “thằng lùn” - một đối tượng chuyên đi đòi
nợ thuê khét tiếng từ nhiều năm nay. Người có tiền trả lãi hằng ngày cho
Quân rất hiếm, hầu hết phải... khất đến ngày hôm sau, rồi hôm sau
lại... khất! Tuy nhiên, không ai có thể khất đến ngày thứ ba bởi đây là
hạn chót nếu không muốn... bỏ xứ mà đi.
Bà N. - một “con nợ” đang sống tại khu vực này - kể: để
có vốn bán cà phê vỉa hè, bà phải vay đứng (còn gọi vay nóng) 10 triệu
đồng, mỗi ngày phải đóng 100.000 đồng. Ngày đầu tiên bà không có đủ
100.000 đồng để trả lãi, Quân xuất hiện đe: “Ngày mai phải trả gấp đôi,
nếu không thì trả ngay tiền gốc”. Ngày thứ hai vẫn không thể kiếm đâu ra
số tiền ấy nên bà N. lại phải đi mượn của người nhà để trả cho Quân
200.000 đồng. Cầm cự được một thời gian, cứ “lãi mẹ” đẻ “lãi con” không
chịu xiết, bà N. đang tính toán sang nhượng lại quán cho người khác thì
Quân kéo theo một đồng bọn đến chửi bới rồi “động viên” bà có muốn vay
thêm không, nhưng bà đã quá hoảng sợ nên chỉ xin thêm vài ngày nữa sang
được quán sẽ trả hết.
Cùng cảnh ngộ với bà N., ở khu vực này có bà H. vay
tiền bán mũ nón không trả lãi đúng hạn, sau hai lần bị Quân hăm dọa đã
phải bỏ trốn về miền Tây lập nghiệp. Còn một số “con nợ” khác thì bị
đánh đập như cơm bữa, nhưng không ai dám lên tiếng...
Th. là một cô gái hành nghề tiếp viên nhà hàng bia ôm ở
quận Bình Thạnh, tâm sự: “Trong thế giới của tụi em có nhiều điều
nghiệt ngã lắm. Cùng làm tiếp viên chung một nhà hàng nhưng cô nào có
vay tiền thì có thu nhập cao hơn. Con H., con Th. nhờ có vay tiền của L.
“hói” nên được anh ta bảo kê, gửi gắm cho má mì. Khi “đại ca” gửi gắm
thì tất nhiên là “má mì” phải ưu ái bố trí cho thường xuyên được ngồi
bàn với khách để hưởng nhiều tiền “boa”. Đứa nào không được gửi thì “má”
không quan tâm, “bỏ quên” vài đêm là húp cháo. Chưa kể khi đụng chuyện,
bị chủ đuổi hoặc khi phải “cạnh tranh trong nghề” dẫn đến choảng nhau,
nếu đứa nào không được bảo kê thì... mất trắng. Do vậy, dù lãi suất hiện
nay lên đến 30%/tháng nhưng tụi em cũng phải chấp nhận, thậm chí xin
vay”. Tuy nhiên khi đã vay tiền rồi, các cô gái này coi như cá mắc câu,
suốt đời phải “cày” cũng không sao trả hết nợ. Theo điều tra của chúng
tôi, ở hầu hết các “nhà hàng máy lạnh” hiện nay đều có “dịch vụ” cho vay
nặng lãi hoạt động ăn theo những cô gái tiếp viên.
Bạn hàng cũng xử...
Gia đình bà Ng. Th. Đ., ngụ tại P.13, Q.Tân Bình, đã
gặp không ít rắc rối bởi bạn hàng cho đám người “xã hội đen” đến đòi nợ
thuê. Theo bà Đ. một cơ sở thêu vi tính ký hợp đồng thêu áo thun cho gia
đình bà nhưng lại làm không đúng mẫu nên bà không thanh toán cho cơ sở
này khoản tiền 50 triệu đồng còn lại. Một buổi sáng chủ cơ sở thêu vi
tính dẫn đến nhà bà Đ. một người đàn ông tướng tá to lớn, vẻ mặt rất
hung dữ, trên bắp tay có xăm nhiều hình kỳ dị và nói là cậu em. Chủ cơ
sở thêu nói rằng sẽ bàn giao hợp đồng và công nợ cho người này, bà muốn
quyết toán thế nào cứ nói chuyện với người đó.
Người thanh niên tự xưng là Dũng cứ ngồi lầm lì, chẳng
thèm nghe chuyện các lô hàng đã bị thêu sai, khăng khăng đòi bà Đ. phải
trả hết hơn 50 triệu đồng. Nghe bà nói không thể trả hết, Dũng đe dọa:
“Ngày nào bà chưa trả hết số tiền thì ngày đó tôi sẽ còn tới đòi”. Dũng
nói và làm thật, hôm nào hắn cũng phóng chiếc môtô to đùng đậu chắn
ngang cổng nhà bà Đ., rồi vào ngồi lì ở giữa nhà và lớn giọng hỏi: “Bây
giờ bà muốn gì, có muốn trả nợ hay không?”. Biết gặp phải dân giang hồ
có máu mặt, bà Đ. đành bấm bụng thanh toán toàn bộ số tiền.
Vừa nghe nói đến việc muốn tìm người để nhờ đòi một món
nợ khó đòi, ông Đoàn - chủ một cửa hàng kim khí điện máy - đã không
ngần ngại giới thiệu với chúng tôi một người có thể đòi được nợ 100%.
Nói xong ông Đoàn vừa móc điện thoại di động tìm số vừa nói: “Anh đã nhờ
nó hai lần rồi, lần nào cũng nhanh gọn, êm thắm lắm”. �"ng Đoàn đọc cho
tôi ghi số điện thoại: 0909.3774... của một người tên Dũng, còn gọi là
Dũng “điện”, bảo tôi gọi mà nhờ, cứ nói anh Đoàn giới thiệu là được.
Nghe tôi nói muốn nhờ người đi đòi nợ giùm, Dũng “điện” thản nhiên hỏi
chi bao nhiêu, địa chỉ ở đâu, có giấy nhận nợ hay không? Tôi nói có
người cô ở Lạng Sơn muốn nhờ đòi món nợ trên 1,2 tỉ đồng của một bạn
hàng ở đường Cộng Hòa, Q.Tân Bình. Dũng “điện” nói cần phải coi giấy nợ
như thế nào mới tính chi phí, nhưng ít nhất cũng phải 40%. Qua lời ông
Đoàn, Dũng có rất nhiều bạn bè là dân giang hồ, chỉ cần nói một tiếng là
bọn chúng sẽ ập tới áp đảo làm cho con nợ sợ hết vía mà phải trả tiền.
Có thể nói số chủ nợ là dân làm ăn đàng hoàng cũng rất
ngán “nhờ vả” đến các băng nhóm đòi nợ thuê. Họ thừa hiểu chẳng hay ho
gì khi dính vào đám này, thậm chí có lúc “tiền mất, tật mang”...
“Chơi dao có ngày đứt tay”
Hiện nay ở khu vực Tân Bình, Gò Vấp (TP.HCM) nhiều
người biết đến một tay anh chị rất có “uy tín” trong việc đòi nợ thuê mà
người ta quen gọi là “anh Mì”. Hiếm ai biết tên tuổi thật của “anh Mì”
là gì, nhưng qua lời các chủ nợ đã từng nhờ vả “anh Mì” đòi tiền giùm
thì đó là một tay giang hồ gốc Hải Phòng, mới vào TP.HCM làm ăn được vài
năm nay nhưng đã nhanh chóng tạo được thế lực khá mạnh nhờ cái uy là
đàn em của Dung Hà (đã bị Năm Cam cho đàn em bắn chết). Tỉ lệ phần trăm
mà “anh Mì” đòi cũng rất cao, thông thường từ 50-60% nhưng chắc chắn sẽ
thu được hết nợ.
Chủ một doanh nghiệp tư nhân ở quận 11 nói về “kinh
nghiệm” xương máu của mình khi nhờ đến “anh Mì”: “Quá bực ông khách hàng
thiếu nợ tiền hơn 200 triệu đồng, tôi nghe người ta mách nên đành nhờ
đến ông Mì đi đòi giúp. ��"ng treo giá 70 triệu đồng nếu lấy được hết
nợ, còn nếu không hết thì cứ lấy được bao nhiêu là phải chung cho ổng
40%. Nhưng mới vừa điện thoại kêu ổng xuống lấy biên nhận, địa chỉ của
con nợ là ổng đã đòi đưa 5 triệu đồng tiền uống nước cho mấy tên đệ tử.
Tôi chỉ nhờ ổng hù dọa để cho người ta sợ phải trả nợ nhanh, nhưng chẳng
biết ổng biểu đàn em làm sao mà chúng tới quậy phá nhà người ta quá
trời, họ phải kêu cảnh sát 113 tới bọn chúng mới chạy mất”.
Sợ nhóm côn đồ làm quá tay có thể liên lụy tới bản thân
mình, bà chủ doanh nghiệp tư nhân này nói thôi, không cần nhờ đòi nữa
nhưng ông Mì trở mặt liền: “Đâu được bà chị. Tụi tui đã chuẩn bị lực
lượng đánh lớn rồi, lần này quyết bắt nó về dần cho một trận, cơm cháo
gì cũng cho nó nôn ra hết, xem nó có dám coi tiền hơn mạng nó không”.
Nghe tới việc bắt người, bà toát mồ hôi, phải năn nỉ họ đừng làm gì nữa.
Cuối cùng, tiền nợ chưa đòi được nhưng bà cũng đành phải dốc túi đưa
thêm 20 triệu đồng để họ “bỏ qua” cho con nợ của bà, trả lại các biên
nhận tiền hàng để bà nhờ tòa án phân xử giùm.
�"ng “trùm” số 1 trong giới giang hồ chuyên làm công
việc đòi nợ thuê hiện nay phải kể đến là Lâm “lùn”, ngụ ở quận 11. Số
lượng đàn em của Lâm hiện rất đông và uy tín của Lâm trong giới giang hồ
cũng rất mạnh. Và cũng chỉ những khoản nợ tiền tỉ trở lên thì Lâm mới
nhận làm. Tối 29-3-2005, chúng tôi gặp Lâm “lùn”, y trông trắng trẻo,
không có gì là dữ dằn (nghe nói Lâm trước đây từng là thầy giáo).
Được ông bạn giới thiệu với Lâm, tôi nói có việc muốn
nhờ anh Lâm giúp vì bà chị ở Cần Thơ cần đòi khoản tiền 1 tỉ đồng ở
TP.HCM từ mấy năm nay không được, con nợ trốn hoài. Lâm cười, khoát tay
nói: “Hôm nào cứ biểu bà chị ấy tới gặp tôi”. Không dám nấn ná thêm vì
đám đàn em của Lâm cứ nhìn dò xét, tôi đành xin số điện thoại của Lâm
rồi lảng đi.
Rõ ràng từ những “kinh nghiệm” tương tự như của bà chủ
doanh nghiệp nói trên, hầu hết chủ nợ không muốn dây vào những tay đòi
nợ thuê kiểu “anh Mì” hay Lâm “lùn”. Quan hệ với đám này thì không những
bị moi tiền đủ kiểu mà có khi còn phải vào tù. Chính vì vậy, nhiều chủ
nợ đã tìm đến một công ty đòi nợ có tư cách pháp nhân hẳn hoi...
Công ty đòi nợ: hợp pháp và an toàn (?)
Công ty TNHH dịch vụ thu hồi nợ và tư vấn Nhật An có
trụ sở trên đường Trần Khánh Dư, phường Tân Định, quận 1 (TP.HCM). Được
thành lập từ tháng 3-1997, nếu chúng tôi không lầm thì Nhật An là doanh
nghiệp đầu tiên và duy nhất tại TP.HCM được Sở Kế hoạch - đầu tư TP.HCM
cấp phép hoạt động dịch vụ thu hồi nợ.
Bà Trần Thị Minh Nguyệt - luật sư, phó giám đốc công ty
- cho biết tất cả nhân viên công ty thu hồi nợ này đều tốt nghiệp đại
học luật, trong đó nhiều người đã là luật sư, luật gia, am hiểu về pháp
luật dân sự, tố tụng dân sự. Điều kiện đầu tiên để Nhật An chấp nhận
thảo luận là chủ nợ phải xuất trình được biên nhận nợ, tức giấy mượn
tiền có chữ ký hoặc lăn tay của người vay tiền. Điều kiện thứ hai, khách
hàng phải cung cấp địa chỉ, nơi ở của người vay tiền, vì nếu khách hàng
không biết thì công ty cũng chịu thua.
Theo tìm hiểu của chúng tôi, trước khi ký hợp đồng với
dịch vụ đòi nợ, khách hàng phải đóng một khoản tiền là 550.000 đồng gọi
là phí xác minh (không hoàn lại). Phí này sẽ cao hơn nếu việc xác minh ở
ngoài TP.HCM. Bà Minh Nguyệt cho biết qua xác minh mà công ty nhận thấy
con nợ không còn khả năng thanh toán thì sẽ thông báo cho chủ nợ hoãn
việc đòi nợ hoặc chấp nhận cho con nợ khất lại, trả từ từ. Nếu qua xác
minh thấy có thể thu hồi được nợ, công ty sẽ mời chủ nợ đến làm hợp
đồng, đồng thời yêu cầu làm giấy ủy quyền toàn bộ cho công ty thay mình
đòi nợ, ngay cả việc phải ra tòa, thi hành án.
Vẫn theo bà Nguyệt, tỉ lệ công ty được hưởng từ 22-25%
tổng số tiền mỗi lần thu được, tức là thu được đến đâu hưởng đến đó. Tỉ
lệ này sẽ lên đến 33-35% nếu vụ việc phải đưa ra tòa xét xử. Tuy nhiên,
bằng mọi cách công ty luôn hạn chế đến mức thấp nhất việc hầu tòa vì vừa
mất thời gian lại vừa tốn chi phí. Từ khi đi vào hoạt động đến nay, có
15.000 hồ sơ đòi nợ gửi đến Công ty Nhật An, 12.000 hồ sơ đã được giải
quyết với số tiền hàng chục tỉ đồng.
Đối tượng thu hồi nợ của Công ty Nhật An có đủ loại, từ
đại lý của các công ty, nhân viên bán hàng của các đại lý, khách hàng
của các dịch vụ viễn thông, bạn hàng buôn bán, bạn bè, những người từng
yêu nhau... Trong đó, người không còn tiền để trả đã đành, người có tiền
vẫn không chịu trả. Nhưng cũng có vụ người cho mượn tiền đã tính lãi
suất quá cao khiến người vay không sao trả nổi. Do vậy, nhiệm vụ của
công ty là tư vấn để làm sao bên chủ nợ hạ số tiền xuống mức chấp nhận
được.
Nghiệp vụ nào để công ty đòi nợ? Bà Minh Nguyệt chỉ nói: “Nghiệp vụ ở đây là giải thích và thuyết phục”.